Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

Chờ má

Đêm lại mưa. Khí trời lạnh ngắt, phả vào không gian một thứ cảm giác mới mẻ .Ngồi co ro, bốn bàn chân lạnh ngắt. Bóng đèn tròn tỏa ánh sáng vàng, thứ màu vàng mà nó rất ghét, thứ màu vàng bệnh hoạn, màu vàng như lớp lá trên trần nhà nó, màu vàng hắt hiu cái nghèo. Con Bé tựa vào nó ngủ từ lúc nào, sẽ có cơn gió ùa vào những khe cửa, Bé rùng mình rúc vào chị. Quơ tay kéo lại cái chăn đắp ấm cho Bé, nó ngồi cựa mình, không tài nào ngủ được. Góc ván chật hẹp, không gian càng thu mình, giấc ngủ càng ngắn ngủi. Ngồi nhìn từng giọt tí tách thi nhau rỏ xuống xô nước đã ố màu đen. Qua những khe nứt của cánh cửa gỗ, nó thấy những tán lá nhảy nhót, những âm thanh rít khẽ...Một phút, hai phút,...mười hai giờ khuya, cơn buồn ngủ kéo đến nhanh.Nó gục hẳn lên mái tóc mùi nắng của Bé.Trong giấc ngủ, nó lướt nhanh qua những cơn mơ, nó thấy gương mặt ba, thấy công viên, thấy con Bé, thấy chữ O, chữ A nó vừa mới học, nó thấy hạnh phúc quá....Gió rít lên từng hồi to và mạnh mẽ, đập mạnh vào cửa, nó tỉnh giấc, chỉ là mơ. Nó nhìn qua khe cửa gỗ, con đường vào nhà giờ ngập nước và trắng xóa mưa, có một chấm đen, tiến đến nhanh, ngày càng gần. Nó dụi mắt mấy lần, chấm đen to lên và dừng hẳn trước cửa. Nó choàng nhanh dậy khỏi cái chăn và thét lên trước cả những giọt nước mắt chực trào ra: " Má ơi".

Mưa và nhớ má

Đêm. Cà Mau đang mưa. Ngoài kia, những hạt mưa bạt rát mặt bác xe ôm, làm chậm bước chân cô bán hàng. Những đợt gió nối nhau làm cánh cửa gỗ rung bần bật .Trước nhà, thân cây sứ già nghiêng nhẹ, còn cành lá thì nhún nhảy theo điệu gió, tưởng như có những con ma bóng đêm bay chập chờn, gào thét điên cuồng và chỉ chực bắt nó đi. Âm thanh ồn ào to dần trên mái tôn càng làm cho cái sự tưởng tượng thêm củng cố, tiếng rào rào ấy tựa như từng hồi trống thúc giục, những hồi trống reo mừng của lũ ma quỷ trong đêm. Rùng mình, không sao chợp mắt được, lò dò ra trước hiên, nó nhìn, một màn mưa mờ mờ, xóa hẳn đi ranh giới giữa trời và đất, xóa cả con đường đất dẫn vào nhà . Ngồi bệt xuống thềm xi-măng, đưa cái chân đen đen, gầy gầy ra, duỗi thẳng. Gió, mưa tạt bất ngờ, đôi chân không co kịp dính những giọt nước, lạnh ngắt. Bóng lập lòe, choạng vạng trong nhà hắt ra, cảm giác lạnh buốt bởi gió và nước chạm nhẹ đến cảm giác cô đơn của nó. Vòng đôi bàn tay khẳng khiu ôm lấy thân mình, cổ nghẹn lại. Hai giây sau nó tựa hẳn vào vách nhà, khẽ thầm thì : " Má ơi". Gió mạnh hơn, lại những giọt nước mưa, tạt vào mặt, dính đầy nước." Má sẽ về lối nào khi con đường dẫn vào nhà ngập nước ?".

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2009

Đêm khuya và hai dòng cảm xùc

Hôm kia, ngày 7 tháng 6, onl hơi khuya, hình như là hôm đó đám tang Micheal Jackson thì phải, ngồi đợi, khá lâu. Không biết xuôi khiến thế nào lại bật yahoo nữa chứ. Lướt qua list yahoo, một sự trùng hợp bất ngờ khi thấy đến ba nik cùng treo chữ : MISS. Cả ba nik đều thuộc dân 9X: một chị sinh năm 90, hai bé sinh năm 93, toàn những người trẻ nhỉ . Tôi tự hỏi , họ nhớ ai? Là một người yêu, là cha, mẹ , là chị , em,...hay là một ai khác?Có cảm xúc nhớ là tốt nhưng ngẫm lại nếu là họ nhớ , cứ coi như là có nhớ thật đi thì có cần phải phô trương vậy ko ? có phải treo stt là : Miss với dòng chữ gạch xanh?Dường như chính các "họ" ấy đang khẳng định lại cái mà những 8X, 7X hay X nào đó trùm lên họ: 9X phô trương tất tần tật mọi thứ.Lên một trang báo mạng nào hễ thấy người ta chửi một số bạn teen action ko đẹp là tôi lại bảo họ bỏ chữ 9X đi vì ko phải là 9X nào cũng thế, nhưng bây giờ những người bạn, người em cũng tôi đang làm gì đây?? Chứng minh rằng tôi sai??. Ôi chẳng qua là một chút bức (xúc ) xác nhất thời.Thế thôi
.Nhưng một cảm xúc bùng cháy lại châm ngòi cho một nguồn cháy khác ,việc miss giữa đêm khuya của các X ấy( cứ cho là thật đi ) làm tôi nhớ lại đến những bài học trên lớp, cô tôi đã có lần nói: khi màn đêm buông xuống là lúc ta đối mặc với chính ta. Màn đêm- đó là một thời điểm mang nốt trầm, nó không âm vang mà gợn nhẹ, rất nhẹ trong không gian nhưng lại khiến cho tâm trí con người trĩu xuống, một nốt trầm làm ta phải suy nghĩ về những điều ta đã làm và sẽ làm, về hành vi, con người, tính cách của ta, của bạn ta, của người thân ta..., về điều tốt và điều xấu, cái đúng và cái sai.
Cuối cùng của một cảm xúc, tôi lại một lần, lại một lần tự hỏi, thức khuya rõ ràng không tốt cho sức khỏe nhưng dường như nó tốt hơn cho nhân cách một con người???