Thứ Tư, 25 tháng 11, 2009

" Gái ngoan, rồi con sẽ hạnh phúc"

Má vuốt mái tóc loăn xoăn lọn nhỏ, hình như đã muối tiêu. Má chẳng quan tâm nhiều, đưa nhanh tay vuốt tóc con, mái tóc ngắn củn cởn, lưa thưa mà tụi bạn hay gọi con là " thiếu tóc", má thầm thì: " Gái ngoan, rồi con sẽ hạnh phúc ". Năm tuổi, con chỉ mới biết thích cái cảm giác được nằm trong lòng má, được má vuốt tóc, cảm giác mơn man trong buổi chiều có gió, thích lắm.
" Gái ngoan, rồi con sẽ hạnh phúc". Mười nảy tuổi, một lần nữa con lại được nghe câu nói ấy của má, không phải má nói mà sâu thẳm tiềm thức của con tự nhắc lại. uh, con cũng mong rồi con sẽ hạnh phúc giống như lời cầu chúc của má.
Tuy có nhiều chuyện không hay xảy ra với gia đình mình, với con, nhưng con đã nhớ câu nói của má, chắc chắn, con sẽ hạnh phúc, " sẽ" , tương lai con sẽ hạnh phúc phải không má, má không đùa con đâu.
" Gái ngoan, rồi con sẽ hạnh phúc". " sẽ", con đã cảm nhận được một phần, " hạnh phúc" này là do con tự cố gắng. Con không nhớ từ lúc nào, con đã cố gắng tự mình làm mọi thứ, độc lập. Con cố gắng nhiều và bây giờ trong quá trình lao động của chính mình, con biết con đang gặt hái khu vườn của con. uh, má ơi, con sẽ hạnh phúc, con hứa.
Con lại nhớ đến từng ngón tay thon nhỏ của má luồn vào tóc con, khẽ, nhẹ, cảm giác khắc sâu vào tâm trí tự lúc nào. Con không chỉ ước mình " sẽ hạnh phúc" mà con còn ước có má cầu chúc cho con hạnh phúc nữa. Rất nhiều cơn gió trưa đã thổi qua da thịt con, đi qua từng giấc ngủ, lẻn thoáng nhanh trong tâm hồn, nhưng...không có má đến cùng với những cơn gió để ru con yên lòng.

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009

tâm trang....

Thật sự là rất đau lòng.................

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2009

Gửi thằng bạn đã cho tui biết thế nào là có người yêu thương !

Gửi thằng bạn!

Được biết bạn, học chung và chơi thân với nhau có lẽ cũng là cái duyên phải không bạn? Được làm mọi thứ cùng nhau là những điều không thể nào quên với những nụ cười không bao giờ tắt trong kí ức... Có lẽ chính những niềm vui hồn nhiên của tuổi học trò khiến tôi thích bạn lúc nào mất rồi....Tôi không phải là một đứa nhút nhát, trái lại, theo như nhận xét của mọi người, tôi như một thằng con trai, ...hình như là thẳng thắng , bạn cũng biết vậy mà đúng không? Cái sự thẳng thắng ấy khi thấy những cử chỉ quan tâm của bạn đã khiến tôi hỏi thẳng liệu bạn có thích tôi không? Bạn đã trả lời là có, uh, thì thẳng thắng vậy là tốt, tôi cũng không hề phủ nhận tình cảm của mình với bạn,..nhưng tôi không muốn chúng ta quen nhau,...bạn bảo rằng bạn hiểu...tôi bảo rằng thích nhau thì cứ thích nhưng đến một lúc nào đó bạn không còn thích tôi nữa thì hãy bảo với tôi...bạn lại bảo rằng đồng ý.....Tôi vui lắm!!!!!!!!( Nhưng tôi không ngờ cũng chính nhờ cái lập trường không quen đó là đường lui của tôi ngày hôm nay, bạn biết chứ ? )

Nhưng mọi điều rắc rối diễn ra , trong khi tôi là con gái , tôi vững giữ vững được mình thì bạn lại bắt đầu thay đổi mặc dù cách đó chỉ mấy ngày, mấy giờ thôi chúng ta đã hứa với nhau, móc tay hứa rồi, hứa là đối diện và không lảng tránh......Tôi nhận ra, bạn không hề như tôi nghĩ....

Chỉ mới tối hôm qua thôi, bạn thật sự làm tôi thấy hụt hẫng, mọi lời bạn hứa với tôi hình như chỉ đơn giản là hứa... Tôi không hề muốn nghĩ xấu cho bạn nhưng hành động bạn làm lại khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.... Một trong những điều đó là tôi tự hỏi bạn có chơi xấu sau lưng tôi hay không đây???

Trước đó, tôi đã nhường bạn rất nhiều, nhận mọi thái độ của bạn, thẳng thắng trao đổi chứ không phải là tôi tự biên tự diễn đúng không nào ?Bạn lúc ấy cũng nhận là mọi hành đồng ấy của bạn không hề là vô tư.......


Nhưng...sự nghi ngờ chất chứa quá lâu.....Mọi điều bạn làm tôi điều biết, hình như bạn nghĩ tôi chưa hề biết gì đúng không ???Bạn vẫn cố tình quan tâm tôi, tay thì gửi những tin nhắn yêu thương...cho ai đó. Tôi không phải là người ràng buộc muốn những lời đó dành cho mình, tôi cũng không cần, điều tôi giận chính là lời bạn hứa trước đó, nếu bạn không còn thích tôi nữa thì hãy nhớ nói với tôi, câu hứa đó sao bạn lại không thực hành vậy ?

Vậy là hôm nay, tôi đã quyết định không âm thầm giận bạn nữa. Tính con gái là vậy, sáng nắng chiều mưa, tôi thì hơi ngược lại, sáng mưa chiều nắng : D. Nếu tôi giận bạn tức là tôi còn thích bạn. Tôi đã mỉm cười rồi, không phải suy nghĩ quá nhiều. Mới sáng mặt tôi còn giận bạn thì cũng mới chiều nay thôi tôi đã mỉm cười rất tươi với bạn, chắc chắn bạn cũng nhận ra...

Tôi còn nhớ, bạn từng nói với tôi khi người cũ rời xa bạn, bạn đã nói : " một ngày nào đó em sẽ nhận ra là em yêu ai! "...lúc ấy tôi bật cười. Bây giờ tôi chợt nhớ và lại cười một lần nữa, tôi cũng sẽ nói với bạn một câu nhé :" Đến một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra người cần thiết cho bạn :D và bạn hãy trân trọng những gì bạn có ..."... Thích công chúa mệt lắm...hẳn nhiên là như thế, nhưng tôi không phải là cô công chúa lúc trước của bạn, đừng đánh đồng hai là một nhé...Tôi lại đưa ra một câu...."Yêu công tử khổ thiệt " :D ( lại cười ).

Khi đã trút hết mọi điều, tôi quyết định xa bạn, thằng bạn yêu dấu trong thời gian rất ngắn đã quan tâm tôi, cho tôi biết như thế nào là có người yêu thương. Xa nhé : D!!!!!!!!!!!!!!!!!Chúng ta lại như những thằng bạn mà không phải là con bạn và thằng bạn.......

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009

Sinh nhật ku Phát

Hình hôm trung thu đi sinh nhật ku Phát, zo kara Huỳnh quậy quá trời luôn, có lẽ là một Trung Thu khó quên với những người bạn quen 2 năm, và cũng có những người đã biết nhau tận 8 năm. Nhưng bây giờ dù là biết nhau bao lâu đi nữa thì khi đã trong cùng một nhóm, một hội, một tổ, một lớp, chúng tôi quên hẳn đi thời gian mình tự định, vượt qua biên giới xã giao,cùng hát, nhảy điên cuồng, cùng tám những câu chuyện không đầu không cuối, cũng có những giận hờn, những giọt nước mắt giấu nhanh sau làn tóc nhưng như thế với tôi là đủ ,đủ để tôi biết chúng tôi là bạn, thật sự cho dù không phải bao giờ trong bất kì lúc nào chúng tôi cũng mỉm cười với nhau. Nếu trong một tình bạn, không bao giờ thấy những biểu hiện cảm xúc nào ngoài những nụ cười đúng một cường độ trong mọi hoàn cảnh thì tôi khẳng định đó chưa phải là tình bạn gắn bó thật sự.....
p1. xum họp nào :D


p2. Bé mắc cỡ không dám nhìn cho click




p3. bé áo đỏ làm chảnh. :D



p4. cùng " bành" miệng cười nào.



p5. Phút...sướng một mình :D
Note:Đôi khi trong cuộc sống, càng tìm kiếm thì kết quả lại càng bước xa. Khi muốn dừng chân thì lại vang lên âm thanh thúc giục, chạy đi, chạy đi, nhanh lên, đừng quay đầu nhìn lại, tìm kết quả đi.......Thật là mệt mỏi nhưng nếu chống cự lại thì cảm thấy mục tiêu tiếp tục cách xa mình hơn. Và đến cuối cùng vẫn không chấp nhận thất bại mà phải-cố-gắng-hết-sức ngước đầu, nhìn thẳng, chạy thật nhanh trên đôi chân vững vàng tiếp tục tìm kết quả cho những ẩn số.








Thứ Tư, 16 tháng 9, 2009

một số pic mới nhất trước đại hội và ngày đại hội chi đoàn

Những tấm hình zui zẻ mới nhất
pic1 . Ma cây ....



p2.chen nhau show
p3.với pé '' ác độc"




p4.tập thể nữ của lớp 11X
1...2...3... cùng khoe răng nào




p5. tấm này bị phá , hix cái tội không đem máy chụp hình, phải qua blog khác copy lại , =.='.( vừa comment xong pic này thì trời mưa đập bể cửa kiếng...tội lỗi T_T )


(cảm ơn bạn http://vn.myblog.yahoo.com/marsupilalinh đã cung cấp hình )


vẩn vơ, vơ vẩn

Nối đuôi nhau, rơi tí tách, gió ào ào, cây rào rạt, bần bật trần nhà rung.
.......

Những giọt lệ của trời, của đời,
Chạy rồi dừng, rồi lại chạy.

Năm thời gian vọt lẹ , co cẳng chạy đuổi ...ai đó ?

Những dòng nước đã ngưng rơi xuống,

Nhưng.

Lại có những dòng nuốt nghẹn vào trong.....

tự nói chuyện...

Lâu lắm rùi mới lên mạng, chính xác theo nghĩa đen luôn chứ hem phải là hem lên yahoo và onl blog không....Năm nay 11 rùi, bài vở nhiều quá, đầu năm kiểm tra chất lượng nữa. Quay, quay muốn xỉu. Hết tuần này lại bắt tay zo làm lồng đèn, cực nhưng mà vui. Vừa sáng được cô chủ nhiệm giải tỏa cái cuộc thi giao thông , " phẻ" cả người, không thôi chắc tháng 9 này xì-trét nặng quá....Nhập học đến tuần này là tuần 4 rùi, cũng cả tháng chỉ biết có học, ăn chơi tạm nằm xếp góc lại....Nhắc làm lồng đèn mới nhớ, vừa có nhỏ bạn đi du học ở Autralia, nghĩ cũng vui mà cũng buồn cho nó, buồn là nó không được ăn Trung Thu Việt Nam, buồn là không chỉ có một năm mà tận 3 năm, không biết khi gặp lại nó có là nó và mình có là mình như lúc này không nữa. Kể cũng không phải là bạn thân, nhưng nó đi cũng thấy vắng thật, cảm giác kì lạ. huh...huh.... cũng chúc nó thành công và hạnh phuc vậy.
Năm 11 này có lẽ là bận rộn lắm, học nhiều mà hoạt động, mục tiêu đặt ra cũng nhiều. Nặng nhất chắc là chiến thắng thi vòng tỉnh tháng 12 tới này, nếu mà vượt qua được thì mới dám mong tiếp có huy chương quốc gia và nặng ký hơn cả là thi olimpic...Thiệt là mệt quá đi àh.......

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

hình du lịch 2k9 nè

Một pic hè 2008, tường đứng thật là chuyên nghệp quá đi àh !

Mở màn bằng một pic hoành tráng :D mùa hè 2009






Hậu quả của lười biếng.....hình du lịch hùi cuối tháng 7 bây giờ mới up




"Rớt tiền kìa nhỏ! "...



"Đâu đâu..."





Làm duyên ......làm dáng






lại làm dáng ..làm duyên, tấm nì là zo cái rừng gì đấy không nhớ rõ ....
thấy cái xích đu khóai quá leo lên show.






Ở resort Malibu Phan Thiết, số em con nhà nghèo lần đầu tiên được ở resort
cảnh rất đẹp tuy nhiên thì khá xa trung tâm PThiết nên hem được zo tham quan TP, cũng không đi ăn được chè Mộng Cầm, tiếc thiệt là tiếc.














Mọi người nhìn cảnh ở chỗ nì wen khong? Hồ ở phía sau là hồ Tuyền Lâm đó.

Đợt đi du lịch năm nay đã có nhiều cái mới nhưng có lẽ là đi tour quá nhanh, chơi hem đã gì hết...chậc..chậc..tiếc tiếc.




Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

Chờ má

Đêm lại mưa. Khí trời lạnh ngắt, phả vào không gian một thứ cảm giác mới mẻ .Ngồi co ro, bốn bàn chân lạnh ngắt. Bóng đèn tròn tỏa ánh sáng vàng, thứ màu vàng mà nó rất ghét, thứ màu vàng bệnh hoạn, màu vàng như lớp lá trên trần nhà nó, màu vàng hắt hiu cái nghèo. Con Bé tựa vào nó ngủ từ lúc nào, sẽ có cơn gió ùa vào những khe cửa, Bé rùng mình rúc vào chị. Quơ tay kéo lại cái chăn đắp ấm cho Bé, nó ngồi cựa mình, không tài nào ngủ được. Góc ván chật hẹp, không gian càng thu mình, giấc ngủ càng ngắn ngủi. Ngồi nhìn từng giọt tí tách thi nhau rỏ xuống xô nước đã ố màu đen. Qua những khe nứt của cánh cửa gỗ, nó thấy những tán lá nhảy nhót, những âm thanh rít khẽ...Một phút, hai phút,...mười hai giờ khuya, cơn buồn ngủ kéo đến nhanh.Nó gục hẳn lên mái tóc mùi nắng của Bé.Trong giấc ngủ, nó lướt nhanh qua những cơn mơ, nó thấy gương mặt ba, thấy công viên, thấy con Bé, thấy chữ O, chữ A nó vừa mới học, nó thấy hạnh phúc quá....Gió rít lên từng hồi to và mạnh mẽ, đập mạnh vào cửa, nó tỉnh giấc, chỉ là mơ. Nó nhìn qua khe cửa gỗ, con đường vào nhà giờ ngập nước và trắng xóa mưa, có một chấm đen, tiến đến nhanh, ngày càng gần. Nó dụi mắt mấy lần, chấm đen to lên và dừng hẳn trước cửa. Nó choàng nhanh dậy khỏi cái chăn và thét lên trước cả những giọt nước mắt chực trào ra: " Má ơi".

Mưa và nhớ má

Đêm. Cà Mau đang mưa. Ngoài kia, những hạt mưa bạt rát mặt bác xe ôm, làm chậm bước chân cô bán hàng. Những đợt gió nối nhau làm cánh cửa gỗ rung bần bật .Trước nhà, thân cây sứ già nghiêng nhẹ, còn cành lá thì nhún nhảy theo điệu gió, tưởng như có những con ma bóng đêm bay chập chờn, gào thét điên cuồng và chỉ chực bắt nó đi. Âm thanh ồn ào to dần trên mái tôn càng làm cho cái sự tưởng tượng thêm củng cố, tiếng rào rào ấy tựa như từng hồi trống thúc giục, những hồi trống reo mừng của lũ ma quỷ trong đêm. Rùng mình, không sao chợp mắt được, lò dò ra trước hiên, nó nhìn, một màn mưa mờ mờ, xóa hẳn đi ranh giới giữa trời và đất, xóa cả con đường đất dẫn vào nhà . Ngồi bệt xuống thềm xi-măng, đưa cái chân đen đen, gầy gầy ra, duỗi thẳng. Gió, mưa tạt bất ngờ, đôi chân không co kịp dính những giọt nước, lạnh ngắt. Bóng lập lòe, choạng vạng trong nhà hắt ra, cảm giác lạnh buốt bởi gió và nước chạm nhẹ đến cảm giác cô đơn của nó. Vòng đôi bàn tay khẳng khiu ôm lấy thân mình, cổ nghẹn lại. Hai giây sau nó tựa hẳn vào vách nhà, khẽ thầm thì : " Má ơi". Gió mạnh hơn, lại những giọt nước mưa, tạt vào mặt, dính đầy nước." Má sẽ về lối nào khi con đường dẫn vào nhà ngập nước ?".

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2009

Đêm khuya và hai dòng cảm xùc

Hôm kia, ngày 7 tháng 6, onl hơi khuya, hình như là hôm đó đám tang Micheal Jackson thì phải, ngồi đợi, khá lâu. Không biết xuôi khiến thế nào lại bật yahoo nữa chứ. Lướt qua list yahoo, một sự trùng hợp bất ngờ khi thấy đến ba nik cùng treo chữ : MISS. Cả ba nik đều thuộc dân 9X: một chị sinh năm 90, hai bé sinh năm 93, toàn những người trẻ nhỉ . Tôi tự hỏi , họ nhớ ai? Là một người yêu, là cha, mẹ , là chị , em,...hay là một ai khác?Có cảm xúc nhớ là tốt nhưng ngẫm lại nếu là họ nhớ , cứ coi như là có nhớ thật đi thì có cần phải phô trương vậy ko ? có phải treo stt là : Miss với dòng chữ gạch xanh?Dường như chính các "họ" ấy đang khẳng định lại cái mà những 8X, 7X hay X nào đó trùm lên họ: 9X phô trương tất tần tật mọi thứ.Lên một trang báo mạng nào hễ thấy người ta chửi một số bạn teen action ko đẹp là tôi lại bảo họ bỏ chữ 9X đi vì ko phải là 9X nào cũng thế, nhưng bây giờ những người bạn, người em cũng tôi đang làm gì đây?? Chứng minh rằng tôi sai??. Ôi chẳng qua là một chút bức (xúc ) xác nhất thời.Thế thôi
.Nhưng một cảm xúc bùng cháy lại châm ngòi cho một nguồn cháy khác ,việc miss giữa đêm khuya của các X ấy( cứ cho là thật đi ) làm tôi nhớ lại đến những bài học trên lớp, cô tôi đã có lần nói: khi màn đêm buông xuống là lúc ta đối mặc với chính ta. Màn đêm- đó là một thời điểm mang nốt trầm, nó không âm vang mà gợn nhẹ, rất nhẹ trong không gian nhưng lại khiến cho tâm trí con người trĩu xuống, một nốt trầm làm ta phải suy nghĩ về những điều ta đã làm và sẽ làm, về hành vi, con người, tính cách của ta, của bạn ta, của người thân ta..., về điều tốt và điều xấu, cái đúng và cái sai.
Cuối cùng của một cảm xúc, tôi lại một lần, lại một lần tự hỏi, thức khuya rõ ràng không tốt cho sức khỏe nhưng dường như nó tốt hơn cho nhân cách một con người???

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2009

Không là luôn luôn ^^

Bạn: Này bạn thix đọc gì ?
Tui: thỉnh thoảng thic đọc truyện ngắn, đôi lúc thix truyện tranh và có khi khoái báo tuổi trẻ.

Đôi khi, thỉnh thoảng, cũng có lúc,....vốn là những từ hay chìa mặt ra trong văn nói của tui. Hình như tui luôn thay đổi. Không do vô tình. Chắn chắn do cố ý rồi. Có thể một ai đó cho rằng người hay thay đổi thì không tốt. Nhưng tui lại thix thay đổi . Có khi là một chút trong ứng xử , một chút trong nói năng, một chút ngoại hình, một chút trẻ nít ,.... Thay đổi làm tui thấy mình tự tin hơn vì mình đã dám thay đổi .

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2009

Cháu tui

p1. Mặt gian
Tội nghiệp susan hem , nó mếu TT_TT. Cháu tui.....................

p2. Mặt mếu







p3.ui susan đáng yêu =.=' như thiên thần ý. Bị Báo mặt gian ăn hiếp hả cháu ???.HUhu...


cắm trại 30/4-1/5

Tiếp tục chương trình là những hình ảnh cắm trại 30/4-1/5 của lớp tui .
p1.Lớp tui

p2.xi tin


p3. Cô và 4 sinh vật hiếm của lớp



p4. Hai mẫu múa trước cổng trại




p5.Cổng trại tự show

Pic đêm sinh hoạt thơ văn 26/3

Treo lại một số hình cũ đêm sinh hoạt CLB thơ văn, đêm hội diễn 26/3 này do lớp 11X chủ trì cùng dàn diễn viên xinh dẹp lớp 1oX và 11X


p1. Thúy Kiều và Kim Trọng



p2. Hai MC của chương trình
(xin giới thiệu : Bích Tuyền và Việt Linh ...tèn tén ten...)

MC và ca sĩ phục vụ đêm diễn kiêm bưng bê phần thưởng=> sai vặt=>oxin


Dàn nhân vật hỗn hợp lớp 10X phục vụ đêm diễn



Tú Bà khoe răng cùng MC



Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2009

Pic đi chơi hum 24/05/09

p1. Một lũ khi ??????????


p2. tự sướng với sự cộng tác của Minh Mắm

p3. Dưới vành móng...hươu===> một lũ học ngu... hết


p4. Thèng nì zô 11 chắc ngu dữ luôn =.='



p5. nhí nhảnh? thèng áo xanh tính làm cái trò ji mà đứng kiểu đó ?



p6. Leo cây àh? tưởng mình là lũ khỉ hả mấy con khỉ kia ?

Hình này cách đây tầm nửa tháng, hình như là ngày 24/05 , nhóm tôi đi chơi hôm chủ nhật nhân dịp còn 1 ngày nữa là tổng kết cuối năm . Tất cả là 6đứa , tấm chụp trên cây này là phải cố gắng chụp khá nhanh vì bảo vệ lâm viên đang trên đường chạy lại " wét"( ^^).
Nhớ hôm trước đấy ngồi bàn, lẽ ra là đi U Minh , rồi bán tới lui lại thành ra tính đi Trúc Ngọc, cuối cùng là lâm viên cho nó gần , nhanh, gọn, rẻ phải nhấn mạnh chữ rẻ nó thế, học sinh không mà, đâu thể đi chơi 1 lần mấy trăm ngàn được, phải để tiền đó shopping hay bar chứ ( đùa thôi ) lại phải nhấn mạnh.

Hum đấy quay ở Lâm Viên đến 9h thì chạy lại 252, âm thanh ở đấy không hay nhưng được kái cảnh ở ngoài thì khá đẹp nên cả nhóm tranh thủ show hình.
Lâm Viên 30/4


















(Miễn bình lựng)








Oh ! Yêu

Bạn có bao nhiêu người để yêu, đây là một trong số những người tôi yêu...

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2009

http://360.yahoo.com/sha_lala_3000 trở thành http://asnhu.blogspot.com

tạm biệt blog 360 có nhiều kỉ niệm từ năm 2006 , 360 đóng cửa dường như là mở ra cơ hội mới , đã bỏ hầu như các entry , chỉ đem sang nhà mới 3 entry là trân trọng nhất , đáng giá nhất. Bỏ hết những công sức trong thời gian 3 năm qua nhưng không buồn vì đã quyết tâm là sẽ thay đổi. Bây giờ sẽ nói câu Chào nhà mới , chào những cơ hội mới , mong mọi người luôn ủng hộ









Hành trình dời nhà của con chó bông !


Hành trình dời nhà của con chó bông ! magnify

Hành trình dời nhà của con chó bông

Tôi - vật trao nhau , sinh nhật , kỉ niệm ,..... mọi người đều trao tôi cho nhau .Tôi là gấu bông . Đích thị là vậy rồi . Đầu tôi , ruột gan, chân tay ,... đều nhồi toàn bông cả . Tôi chính là gấu bông mà mọi người thường hay nhắc đến . Không , đúng hơn , trong cái hình hài thân xác mới này , tôi là chó bông .

Cuộc hành trình đi qua tháng năm của tôi cũng có sướng khổ như con người thôi . Cũng phải tạo hình từ những miếng vải mộc , rồi những bàn tay truyền nhau ghép vải vào , những bàn tay khác nhồi cho tôi căng đầy , tròn mềm , rồi tiếp lại những bàn tay khác nữa may tôi lại . Một dây truyền công nghệ khép kín đã đưa tôi ra đời . Từ lúc bông được đưa vào trong mình tôi đã nhận biết sự sống . Và vì nhận thức , tôi đã biết đau đớn với những đường may cuối cùng , may mắn ra đó là những đường chỉ cuối cùng .

Tôi rời nhà mẹ đẻ . Suốt hành trình dài , tôi bị ép xẹp cùng với những người bạn bằng bông khác nhau , chúng tôi xì xầm về những anh/ chị gấu thượng hạng được mặc áo nilông riêng , ngồi chễm chệ không bị đè sắp lớp như nhau giống chúng tôi . Lời bàn tán có cả ghen tị và sự ngưỡng mộ. Chúng tôi là những con gấu bình dân .....

Một quãng đường dài , chúng tôi lần lượt chia tay nhau ở nhà họ hàng của mẹ đẻ chúng tôi . Nơi ở mới của tôi nằm trong một thị xã nhỏ , nghe đâu đấy là một vùng gần cực Nam Việt Nam ....Mà tôi thật ra cũng đâu cần biết đến điều ấy làm gì , một sự hiểu biết vô ích.... Điều tôi cần biết là chỗ tôi ẽ được ngồi , sẽ chễm chệ được biết bao con mắt thèm muốn kia kìa .

Ôi thôi , sự đời mấy ai mà đoán trước được . Tôi - con chó bông bình dân bị đặt ở nơi khuất nhất , nhưng cũng may đời không bị đem vào kho ém nhẹm , hay bị đưa ra bán lăn lóc ngoài đường như một số gấu bông bình dân khác . Tôi vẫn là chó bông được bán trong cửa hàng . Vẫn sướng .

Tôi - thành viên mới . Đang là đề tài bàn tán của những thành viên cũ . Nhưng chỉ một thời gian , mọi chuyện đều diễn ra như cũ , ai làm việc nấy , tức ngồi yên để người ra kẻ vào , chọn chọn , lựa lựa , chẳng ai quan tâm ai , kể ra sống thế thì chán thật , tôi mong muốn biết bao có kẻ nào đó mua quách tui đi .

Một ngày , một thèng nhỏ , tay ôm gấu bông , cặp cũng hình gấu bông nốt , nắm tay một nguời cao gấp đôi nó , đẩy cửa bước vào . Nó nhìn tui , tay giật giật người cao gấp đôi nó , lại những lời xì xầm , bụng bảo dạ thế nào mà nó chẳng mua tôi , tôi xinh tế kia mà , ku-te thế kia mà . Vâng , chính xác thế , với một con chó bông xinh xắn , giá cả bình dân , ma nào mà không ưa , tôi ra đi , đầu chổng ngược trong bọc nilông nhưng vẫn nghênh mặt lên với những quý vị thành viện cũ nào đó đã từng nói xấu tôi .....Hôm nay , tôi về nhà mới ....

Nhà mới tôi khác xa nhà họ hàng của mẹ , tôi biết thế vì tôi đã phải chổng mông lên trời đến nỗi ......muốn lồi cả bông ra , làm sao mà không biết là lâu được cơ chứ . Nhà mới tôi to lắm , đẹp lắm , cổng nhà lớn lắm , lớn hơn nhiều so với nhà trước . Cái đứa mua tôi về thấy có vẻ khoái chí lắm , ôm hẳn tôi về phòng nó . Ôi chao , phòng nó cũng rộng nữa , tôi gặp được nhiều người bạn mới , từ cô barbi cool , đến pé Pikachu , có cả PeterPan nữa cơ đấy .... nhiều đến thế là cùng , ai cũng đón tiếp tôi nồng hậu .....Hôm nay tôi cười toét cả mang ...miệng .

Đứa thích gấu bông ấy , nó có vẻ yêu đôi tai xù xụ lông của tôi lắm . Hôm nào nó cũng lấy kéo ra cắt ....tóc cho tôi . Tôi cũng khoái chí vì được chăm sóc , nâng niu , và có nhiều bạn bè vây quanh .......

Từ đây tôi bắt đầu chứng kiến một cuộc đời của đứa bé ấy , cuộc đời của tôi giai đoạn này đã quá yên bình .

Đứa bé thích gấu bông ấy , mua tôi về không được bao lâu , tôi đã nghe trong ngội nhà rộng rãi đó những lời to tiếng không kém ngôi nhà , rồi những cái đánh , rồi lại to tiếng và có cả tiếng khóc không biết của ai . Rồi một đêm , chúng tôi - tôi , người cao gấp rưỡi đứa bé và đứa bé , vội vã rời khỏi ngôi nhà , lí do tôi cũng chả biết . ...........đến một nơi nào đó , chúng tôi - tôi và đứa bé , đã dừng lại và ở đấy . Mội ngày , mỗi đêm đầu tôi đều ướt đẫm nước từ khóe mắt của nó , nó khóc , tôi chỉ nghe thoang thoáng nó gọi :"M...M...". Một thời gian rất lâu sau , tôi - giờ chỉ còn mình tôi , ở lại nơi ấy ........Đứa bé ấy đã đi đâu mất , không còn cắt tóc cho tôi hàng ngày ........Hôm nay , một đứa bé khác vuốt ve tôi. Tôi được trang điểm . Con chó bông được trang điểm . Con chó bông đã không bao giờ nghe tin hay gặp lại đứa bé cắt tóc ngày nào . Con chó bông đã quên hình ảnh đứa bé cắt tóc nó theo thời gian. Tôi quý mến đứa bé trang điểm cho tôi .

Một thời gian rất dài , rất dài sau đó , tôi - con chó bông , được , không , đúng hơn là bị bán vé chai cùng với tập vở ....cho ai đó . Tôi lại dời nhà mới- bãi phân loại rác thải ..........

Một buổi sau đó , một bàn tay bẩn thủi chạm vào tôi , tôi hét lên :"Bẩn bẩn !" nhưng chẳng nghe bàn tay trả lời . TÔi , có nhà mới . Nhà mới tôi bẩn , cũ , hẹp ,....nhưng có tiếng cười , tự nhiên thấy vui vui , cũng muốn cười . Tự nhiên bất chợt con chó bông nhớ về những ngày đã qua .......nó không nhớ được gì cả ..........trời ơi , con chó bông đã bị mất trí nhớ............trời ơi sao tự nhiên tôi không nhớ gì vậy nè.........Có tiếng ai đó :" Mình may đầu nó lại đi chị ! "..............................

Lại một thời gian rất lâu , con chó bông lại nghe :" cắt tóc nó đi , bẩn , hôi quá Tí ơi !" ........Cắt tóc , sao mà nghe quen quen , con chó bông bỗng chảy nước , giọt nước rơi xuống tay cái đứa đang ôm nó . "Trời ơi , trần dột rồi má ơi !" .........

Vâng , lại tiếp tục một thời gian dài . Hôm nay tôi ở nhà mới , nhà mới tôi rộng mênh mông , nhưng khá tanh hôi , và có cả xương cá , bọc ni lông ,.........Đã lâu lắm rồi tôi chưa nhìn lại mình , hình như nghe đâu tôi sẽ được phân loại , đem đi đốt , về với tổ tiên , góp phần vào làn khí bám vào khí quyển , làm cho khí quyển dày lên ....Nghe đến đó tôi mừng tơn.Ái chà , tôi sẽ được dự phần vào việc cấu tạo hành tin này đây ........

Hôm nay.....tôi về nhà mới...........tôi là khí , con chó bông đã rụi rồi !

sha_lala_3000