Hình hôm trung thu đi sinh nhật ku Phát, zo kara Huỳnh quậy quá trời luôn, có lẽ là một Trung Thu khó quên với những người bạn quen 2 năm, và cũng có những người đã biết nhau tận 8 năm. Nhưng bây giờ dù là biết nhau bao lâu đi nữa thì khi đã trong cùng một nhóm, một hội, một tổ, một lớp, chúng tôi quên hẳn đi thời gian mình tự định, vượt qua biên giới xã giao,cùng hát, nhảy điên cuồng, cùng tám những câu chuyện không đầu không cuối, cũng có những giận hờn, những giọt nước mắt giấu nhanh sau làn tóc nhưng như thế với tôi là đủ ,đủ để tôi biết chúng tôi là bạn, thật sự cho dù không phải bao giờ trong bất kì lúc nào chúng tôi cũng mỉm cười với nhau. Nếu trong một tình bạn, không bao giờ thấy những biểu hiện cảm xúc nào ngoài những nụ cười đúng một cường độ trong mọi hoàn cảnh thì tôi khẳng định đó chưa phải là tình bạn gắn bó thật sự.....

p2. Bé mắc cỡ không dám nhìn cho click
p3. bé áo đỏ làm chảnh. :DNote:Đôi khi trong cuộc sống, càng tìm kiếm thì kết quả lại càng bước xa. Khi muốn dừng chân thì lại vang lên âm thanh thúc giục, chạy đi, chạy đi, nhanh lên, đừng quay đầu nhìn lại, tìm kết quả đi.......Thật là mệt mỏi nhưng nếu chống cự lại thì cảm thấy mục tiêu tiếp tục cách xa mình hơn. Và đến cuối cùng vẫn không chấp nhận thất bại mà phải-cố-gắng-hết-sức ngước đầu, nhìn thẳng, chạy thật nhanh trên đôi chân vững vàng tiếp tục tìm kết quả cho những ẩn số.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét