Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

Chờ má

Đêm lại mưa. Khí trời lạnh ngắt, phả vào không gian một thứ cảm giác mới mẻ .Ngồi co ro, bốn bàn chân lạnh ngắt. Bóng đèn tròn tỏa ánh sáng vàng, thứ màu vàng mà nó rất ghét, thứ màu vàng bệnh hoạn, màu vàng như lớp lá trên trần nhà nó, màu vàng hắt hiu cái nghèo. Con Bé tựa vào nó ngủ từ lúc nào, sẽ có cơn gió ùa vào những khe cửa, Bé rùng mình rúc vào chị. Quơ tay kéo lại cái chăn đắp ấm cho Bé, nó ngồi cựa mình, không tài nào ngủ được. Góc ván chật hẹp, không gian càng thu mình, giấc ngủ càng ngắn ngủi. Ngồi nhìn từng giọt tí tách thi nhau rỏ xuống xô nước đã ố màu đen. Qua những khe nứt của cánh cửa gỗ, nó thấy những tán lá nhảy nhót, những âm thanh rít khẽ...Một phút, hai phút,...mười hai giờ khuya, cơn buồn ngủ kéo đến nhanh.Nó gục hẳn lên mái tóc mùi nắng của Bé.Trong giấc ngủ, nó lướt nhanh qua những cơn mơ, nó thấy gương mặt ba, thấy công viên, thấy con Bé, thấy chữ O, chữ A nó vừa mới học, nó thấy hạnh phúc quá....Gió rít lên từng hồi to và mạnh mẽ, đập mạnh vào cửa, nó tỉnh giấc, chỉ là mơ. Nó nhìn qua khe cửa gỗ, con đường vào nhà giờ ngập nước và trắng xóa mưa, có một chấm đen, tiến đến nhanh, ngày càng gần. Nó dụi mắt mấy lần, chấm đen to lên và dừng hẳn trước cửa. Nó choàng nhanh dậy khỏi cái chăn và thét lên trước cả những giọt nước mắt chực trào ra: " Má ơi".

2 nhận xét:

Stupizz nói...

Lau roi ko gap Khi Lun
Nho qua :)

nói...

Hi :)